New Post

Rss

Hiển thị các bài đăng có nhãn truyện ngắn tình yêu hay. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn truyện ngắn tình yêu hay. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Hai, 28 tháng 4, 2014
Sốc với truyện tình yêu của học sinh lớp 6

Sốc với truyện tình yêu của học sinh lớp 6

"Chồng" à! Tí nữa em ra nhà vệ sinh trước rùi 5' sau "chồng" ra sau nhé, chúng mình sẽ làm "kiểu đứng" như trong phim hôm nọ em xem, em sẽ dạy "chồng" kiểu đó, hay lắm!...

Đó là nội dung bức thư tay của một em học sinh nữ lớp 6 mà tôi bắt được trong giờ dạy của mình. Dưới góc độ của một người đã bước qua tuổi teen của các bạn chưa lâu và hơn nữa tôi còn là một giáo viên của một trường trung học ở Hà Nội, hàng ngày được tiếp xúc nhiều với các bạn tuổi teen, tôi nhận thấy "tình yêu" khác giới của các bạn học sinh bây giờ có nhiều vấn đề thực sự cần "sốc" lại cho chỉnh tề.
"Sau giờ tan học, chồng phải đi với em nhé! Hôm qua chồng về cùng con Lan, làm em mất mặt với đám đàn em, chúng nó bảo là em bị hớt tay trên rồi. Em vẫn hận chồng vụ hôm qua đấy, chồng hết iu em rồi à?..."
Bạn nghĩ đây là cuộc trò chuyện của ai? Lứa tuổi nào? Bạn có tin rằng đó là cuộc đối thoại của hai học sinh vai còn đeo khăn quàng đỏ thắm?
Bạn nghĩ đây là cuộc trò chuyện của ai? Lứa tuổi nào
Bạn nghĩ đây là cuộc trò chuyện của ai? Lứa tuổi nào? Bạn có tin rằng đó là cuộc đối thoại của hai học sinh vai còn đeo khăn quàng đỏ thắm?
Ngày tôi còn là một cô giáo sinh thực tập, đợt thực tập thứ nhất đã thực sự để lại ấn tượng trong tôi, kỷ niệm vui có, buồn cũng có, trong đó một điều làm tôi day dứt và băn khoăn nhất lại là những lá thư tay của những cô cậu học trò lớp 6, lớp 7. Những lá thư tay chữ còn nguệch ngoạc của một học sinh nữ lớp 6 viết vội cho một chàng học trò lớp trên đã khiến tôi không khỏi trăn trở. Tại sao ư?
Vì trong đó tôi đọc được những lời hẹn hò tình tứ, những câu yêu thương rất "người lớn" trong lá thư của hai cô cậu học trò nhí của mình. Đọc thư, tôi thật sự bàng hoàng.
Bạn có tưởng tượng được không khi mà ở tuổi đó các em viết thư cho nhau với những lời lẽ mà sau khi đọc chúng ta phải giật mình. Tôi xin trích nguyên văn một đoạn như thế này: "Chồng iu quý của em! Tối qua, chồng hok đến gặp em như đã hẹn, có fải chồng đi "chơi" với con khác hok? Em bắt đền chồng, tối thứ 7 tuần này chồng fải đền cho em nhìu hơn đấy nhé! Mà lần này hok ra bụi chuối hôm nọ nữa đâu, ở đó bẩn lắm lại nhìu muỗi nữa. Chồng cố chơi lấy con lô để cuối tuần hai vợ chồng mình đi nhà nghỉ cho nó máu nhé! Vợ chồng cái Thương nó toàn đi nhà nghỉ mà chồng..."
Một lá thư khác thì có nội dung thế này: "Chồng" à! tí nữa em ra nhà vệ sinh trc rùi 5'sau "chồng" ra sau nhé, chúng mình sẽ làm "kiểu đứng" như trong phim hôm nọ em xem, em sẽ dạy "chồng" kiểu đó, hay lắm!....
Và với vai trò là giáo viên thực tập nên dường như tôi dễ dàng nói chuyện và lắng nghe những câu chuyện của các em hơn. Trong đó có cả những câu chuyện yêu đương và cả chuyện đánh ghen kinh hoàng. Lớp 7D tôi chủ nhiệm thực tập có số học sinh nam nữ là 16/16, nhưng qua những khảo sát sơ bộ của mình, tôi được biết đã có 8 em nữ và 7 em nam có "người yêu" .
Sự việc không dừng lại ở đó, khi tôi tốt nghiệp ra trường, tức là vào mùa hè vừa rồi, tôi lại tiếp tục bước vào những trang đời còn non nớt của những em học sinh của tôi. Và những mẩu chuyện tình yêu học trò có phần thiếu lành mạnh ở những học sinh cá biệt của tôi bây giờ làm tôi chợt nhớ lại những lá thư tay hai năm về trước....
Tại lớp 6A, đang trong giờ học, cả lớp say sưa nghe giảng và sôi nổi học tập thì một em nữ học sinh xin phép tôi ra ngoài đi vệ sinh. Lẽ tất nhiên tôi cho phép em ra ngoài và không quên dặn dò: "Em hãy quay lại lớp khẩn trương". Nhưng chưa đầy 3 phút sau thì một học sinh nam tiếp tục xin phép ra ngoài và cũng là ra nhà vệ sinh.
Và rồi 5 phút, 10 phút tôi không thấy hai học sinh đó quay về lớp, tôi bắt đầu sinh nghi và trong khi học sinh làm bài tập, tôi bước vội ra nhà vệ sinh để kiểm tra tình hình, thì... tôi giật bắn người. Hai học sinh của tôi đang hôn nhau và làm những việc vượt quá lứa tuổi học trò của các em. Tôi chững lại, rồi như chợt nhận ra tôi đang đứng nhìn, hai học sinh vội cúi mặt. Tôi chỉ kịp nói: "Hãy gặp tôi sau giờ học" rồi "mời" hai em vào lớp tiếp tục học bài.
Băn khoăn, tôi tìm gặp, trò chuyện với các chị lao công thì được hay rằng, khi dọn vệ sinh họ thường lượm được rất nhiều vỏ bao cao su nhét trong bồn toalet. Và tôi hiểu đã có những chuyện gì xảy ra với các em...
Chồng - vợ là những câu xưng hô mà đến như tôi, một người đã có chồng mỗi khi gọi "chồng ơi" cũng thấy một chút ngượng ngùng, vậy mà cách xưng hô chồng vợ dường như lại đang trở thành mốt của không ít cô cậu tuổi teen ngày nay.
Bạn có thể nghe thấy hoặc bắt gặp một cô nàng tóc vàng hoe, mặt búng ra sữa đi đường gọi một anh chàng đang vừa đi vừa đọc truyện tranh một câu rất ngọt tai như thế này: "Chồng ơi! Chờ em với!".
Thoạt nghe thì có vẻ đây là những câu bông đùa của các bạn trẻ, nhưng đã bao giờ chúng ta thử một lần tìm hiểu đằng sau những cách xưng hô đặc biệt ấy là cả những chuỗi dài chuyện tình yêu của tuổi teen!!!
Nhưng tại sao? Chúng ta không nên chỉ nên án những hành vi thiếu lành mạnh đó của các em mà đồng thời ta phi tìm hiểu được nguyên nhân sau xa, gốc gác của những hành vi ấy. Vậy ai, cái gì là nguyên nhân gây ra và tiếp tay cho những suy nghĩ và hành động như vậy ở lứa tuổi các em? Câu trả lời xin dành lại cho tất cả những ai là người lớn trong xã hội chúng ta.
Theo Thanh Mai
(Giáo viên trung học, Hà Nội)
nguồn : tapchidanong.org
truyện hay - cơn mưa ngang qua

truyện hay - cơn mưa ngang qua

Hãy để tình yêu trong bạn lớn dần lên...


 Quần jean, áo sơ mi, đeo giày tây bóng lộn @@... Thực ra đây chẳng phải cái phong cách ăn mặc của mình nhưng vì hôm nay phải đi dự một cuộc hội thảo nên đành chấp nhận! Hội thảo hết thúc bằng một lời chúc, mọi người nhanh chóng bước chân ra khỏi khách sạn. Mình thì cứ từ từ bước đi và suy nghĩ mông lung, khó hiểu sao mấy ông bà này lớn rồi mà còn chạy như con nít vậy? Thôi kệ, mình cứ điềm tĩnh bước ra khỏi căn phòng và bình tĩnh bước xuống bằng cầu thang bộ, kệ họ bon chen cái cầu thang máy. Từ tầng 7 bước thật chậm từng bước xuống tầng 4, tâm trí mình vẫn dành hoàn toàn cho những thứ mà mình vừa nghe trông cuộc hội thảo về CNTT. Bước chân xuống tới tầng 3 thì mình nhận ra là trời đang lác đác mưa và đây cũng là lý do mà mấy ông bà kia đua nhau về trước... Bước tới tầng cuối cùng thì mưa đã nặng hạt, những người cuối cùng ra khỏi khách sạn thì là những người có ô tô con đón tận nơi, chẳng sợ nắng mưa...hjx! Phải làm sao đây ta? Người không thì cũng chẳng sợ đâu sẵn sàng đày mưa ngay, nhưng đằng này mang theo em Laptop, nó mà có mệnh hệ gì sao mình sống nổi! Thôi vậy, đành vào tiền sảnh ngồi trú tạm, tiện thể chém gió với mấy em Lễ Tân cho đỡ buồn! Hôm nay, ăn mặc trông rất già dặn kèm theo cặp kính cận 2 điốp thành ra vào tất cả các em đều gọi mình là anh dù mình biết mấy em này chắc chắn hơn mình ít nhất là 2,3 tuổi... Ò, thì thôi, các em có lòng thì anh có dạ... mình cứ xưng anh em như xường! Sau màn chào hỏi, mình biết là một em gần mình nhất tên Yến 19t, đến màn chém gió... Mình: Thế em ở đâu? Anh nghe tiếng em ko phải tiếng Hà Nội? Em: Sao anh biết, em ở Thanh Hóa ra đây làm cơ! Mình: Ừ, anh cũng đoán thế... (chém đấy) chắc em ra đây làm được 1 năm rồi nhở? (vì năm nay mới 19t mà) Em: Vâng, em tốt nghiệp xong ko thi ĐH, có người quen nên xin được việc ở đây luôn! Mình: Một tháng thu nhập mấy trăm triệu hả em? (Hài) Em nó cười và đáp lại: Anh giỡn, em một tháng chỉ 4 triệu thôi... (ọc, cũng cao rồi) Mình: Vậy cũng khá rồi, anh lương tháng chỉ có 2 triệu Em: Ủa, em tưởng anh vẫn là sinh viên, đã đi làm rồi à? Nhìn mặt anh thư sinh vậy mà... Mình: À, ừ, anh vẫn là sinh viên...2 triệu đó là bà già gửi lên ) Em: (Cười như điên, tay che miệng) Anh vui tính thật đấy! Cho em xin số điện thoại đi... Mình (Khó hiểu? Vui tính và SĐT có liên quan gì đến nhau vậy trời?) : 0165.87.20.11x Em: Em nháy máy anh luôn rồi đó ha! Mình: Trong giờ làm việc cũng được sử dụng điện thoại hả em? Em: Vâng...ai chả dùng hả anh! Im lặng 2 phút, đến màn em nó tự tâm sự... Em: Anh có người yêu chưa? Mình: À, chưa, mẹ anh cấm yêu, anh còn zin 100%! Em (lại cười) : Vậy à? Tưởng anh được yêu em giới thiệu cho mấy đứa làm ở đây, xinh lắm! Mình (ặc ặc, clgt?) : Anh nói đùa thôi, chứ xinh như em đây, sao cần phải giới thiệu... Em: Anh lại giỡn! Mình (ơ mình nói thật mà) : Anh nói thật đó chứ? Em chắc xinh nhất đất Thanh Hóa mất... Em: Cám ơn anh! Nhưng nếu em nói em chưa yêu ai, anh có tin ko? Mình (có vấn đề rồi, sao cứ nhắc tới cái này hoài): Ừ, cũng hơi khó tin đấy, nhưng anh sẽ cố tin... Em (nhìn thẳng vào mắt mình, mặt hơi buồn) : Em ko tin vào tình yêu sẽ đến với một người như em! Mình: Sao em nói vậy? Em xinh, có công việc làm ổn định hơn nữa em rất dễ thương và dễ gần nữa! Em: Cám ơn anh! Em làm việc ở đây nên phải như vậy thôi anh, em cũng ít nói lắm... Mình nghĩ thầm con này có ý đồ gì ko biết, từ nãy giờ nó nói nhiều ngang mình mà giờ tự xưng ít nói! Thật là khó hiểu ) Thôi, em thích sao anh cũng chiều...trời vẫn mưa và anh cũng rảnh! Lại im lặng 2 phút, ko khí hơi trầm xuống, mình đành xé tan cái ko khí đó bằng 1 câu đùa: Mình: Nếu em mà chưa có ng yêu thì chắc anh là sư thầy mất! Em (ko cười nữa, mặt buồn): Thôi, ko có gì đâu anh! Em biết chẳng ai tin... Mình (Ko tin là đúng, xinh mà làm ở cái chỗ đông người thế này, ko có người yêu mới lạ): Thôi được rồi, anh đùa đấy mà, tính anh hay đùa lắm...hình như có chuyện gì phải ko? Em kể anh nghe được ko? Em : Ko có chuyện gì đâu anh! (Mặt em nó buồn kinh) Sau đó có 1 ông Tây đến, nó xin lỗi mình và chạy ra nói chuyện vs ông ta...Mình phát hiện ra là trình độ tiếng anh của em ý vô đối! Trời, sao tanh vậy ta? Sau đó em nó dắt ông ta vào quầy nhận phòng và dắt ông ta vô thang máy! Trời vẫn mưa, mình ngồi lòng thơ thẩn theo tiếng tí tách của những giọt mưa... Bỗng một cái vỗ vai, mình giật cả nẩy! Theo bản năng quay đầu lại thì dường như có 1 ngón tay cũng biết trước được điều đó...mình quay lại và bị cái ngón tay xinh xắn đó chọc vào má... Ngước mắt lên... Mình: Làm anh giật cả mình! Em: Hi! Em xin lỗi... Mình: Ông Tây kia đâu em? Em: Ở trên phòng ông ý @@ Mình (sao con bé này thiếu kính ngữ vậy trời) : Ừ! Em: Sao anh ngồi đây? Mình: Vậy anh đi nhé! Em: Vâng! Mình: Em đang đuổi khách à? Ít ra cách đây gần 35 phút anh còn đang ngồi trên tầng 7 khách sạn bọn em! Em: Hi, em đùa đấy, em biết thừa là anh ngồi đây trú mưa rồi. Mình (ẶC, xấu hổ thế): Đâu có, tại ở đây có wifi, anh vào ngồi định mang laptop ra làm việc thôi. Em: Vậy anh làm việc chưa? Mình: Em đủ thông minh cũng như mắt em có đủ thị lực để nhìn và nhận ra điều đó mà! Em: Anh đanh đá thế! Mình (ối sặc, mình bị con này nó nói cái gì đây): Ờ, ai cũng nói vậy cả... (nói vậy thôi chứ chả ai nói mình như thế) Mà sao em có vẻ quan tâm đến anh thế nhở? Em: Anh là khách hàng mà! Mình: Nhưng có thấy đó gì đó hơn khách hàng 1 chút! Em: Vậy vì anh đẹp trai cũng được! Mình (Choáng, gái thanh hóa là vậy sao? hãi thế) : ò, cám ơn em...nhưng nếu chỉ vì vậy thì sự quan tâm cũng hơi thừa chút thì phải? Em (mặt nhăn nhăn giống trẻ con): Anh này! Mình (cười) : Sao? Em: Thôi được rồi! Em thích anh đấy (Lúc này mặt con bé vênh lên) Mình (tái mặt, ko nói được thêm câu gì) Em nó cười như điên...ko quên lấy tay che miệng và tay còn lại ôm bụng Mình ko phải tái nữa mà là đỏ mặt rồi, người đâu mà trắng trợn thế hả trời! Hãi gái Thanh Hóa rồi đới! Em nó vừa cười vừa nói: Làm gì mà anh đỏ mặt thế kia! Mình: Ò, trời mưa anh bị dị ứng... (câu này mình chém ngu nhất từ trc tới giờ) Em nó lại ôm bụng cười! Mình (xấu hổ và tức lắm rồi) : Con bé kia, sao em cứ cười hoài thế hả? Em nó vẫn cười! Mình cầm cặp lên chuẩn bị đứng dạy rồi, thì nó chạy tới trc mặt, vẫn cười rồi nó nói : trời vẫn mưa đấy, anh ra bây giờ là anh thành ông mặt trời đấy Mình biết nó đá xoáy mình rồi, ôi nhục thế! Mình vẫn thẳng tiến... Lạy chúa, sao nó ko tránh ra vậy trời...ngực nó chạm vào người mình rồi s Chạm 1 cái mình hãi quá, đành ngồi xuống chỗ cũ và ko quên mở miệng nói câu : Anh xin lỗi! Nó cười và đáp lại: Ko sao anh, trời còn mưa, ở lại nói chuyện với em! Mình thấy nó lạ lắm, vừa nãy còn nhăn nhở giờ thì lại dịu dàng vậy... Mình im lặng, ko nói câu gì... Nó bảo mình ngồi dịch vào trong, mắt mình tròn xoe nhìn nó và hỏi: Em định ngồi cạnh anh đó à? Em nó mặc kệ, ko trả lời và ngồi thẳng xuống khiến mình phải ngồi vào bên trong... Mình chẳng còn biết em này có ý định gì nữa, bỗng thấy ghét ghét, hơi lẳng lơ thì phải! Mình định lảng tránh em nó bằng cách lôi laptop ra đặt lên bàn và mở máy... Nó vẫn nhìn mình làm, từng cử chỉ, động tác của mình được con bé chăm chú nhìn... Đang định quay sang hỏi :"sao em cứ nhìn anh thế?" thì nó khẽ kéo cái laptop của mình về phía nó và mở tệp tin mà mình lưu tên là :"HIV/AISD" - tập tin lưu trữ tất cả những gì mình sưu tầm cũng như nghiên cứu về căn bệnh thế kỉ này! Nó mỉm cười và quay sang nhìn mình bằng 1 ánh mắt rất trìu mến rồi cất tiếng :"Em biết mà, ngay từ đầu em nhìn anh, em đã nhận thấy có gì đó mà em có thể tin tưởng" Thôi hỏng rồi, không phải nó thích mình thật đấy chứ, mình ấp úng quay sang hỏi lại :" Hả? Em thích anh thật đó à?" Em nó cười tủm tỉm, hơi e thẹn :"Nếu thế thì có được không ạ?" Thôi mình xong rồi, ông trời ơi, tạnh mưa nhanh nên... Một lần nữa mình lại hơi bối rối, thấy vậy nó nhanh ý nói :"Anh sao vậy? Anh ko thích em à?" "Ko phải? Nhưng mà..." mình đáp... Em nó lại nói :"sao anh?" Mình: "Em nghĩ tình yêu là gì? Chúng mình quen nhau chưa đầy 1 tiếng" Em nó cười hơi buồn và nói : Vâng em biết rồi...anh là sinh viên Y à? Mình: Không, anh là sinh viên IT... Em: Vậy sao trong laptop của anh lại có tài liệu về HIV/AIDS? Mình : Anh nghiên cứu về căn bệnh đó, căn bệnh thế kỉ mà, anh đang cố gắng năm tới lấy cái giải Nobel về Y Học (Mình lại chém được ngay) Em: Sao em lại có cảm giác anh làm vì lý do khác? Mình ngạc nhiên: Sao em lại nghĩ vậy? Vậy em nghĩ anh làm vì lý do gì? Em nó nhìn mình và nói : Em cũng chẳng biết nữa nhưng em nghĩ anh làm ko phải vì lợi ích cá nhân. Mình cười : Em là thầy bói à? Anh làm cái gì cũng đặt TIỀN lên hàng đầu em ạ! Em: Cứ cho là vậy đi...nhưng theo em nếu vì tiền thì anh nên chọn cái khác để làm chứ đừng chọn cái này...sinh viên IT mà nghiên cứu về HIV/AIDS và lại còn hi vọng đạt giải Nobel! Anh ko thấy những thứ anh làm cũng đủ cho 1 kẻ ko học thức như em nhận ra mục đích thật sự à? Mình ngồi rồi trợn mắt nhìn nó: Thứ nhất, nếu vô học mà nói chuyện sắc sảo như em thì anh cũng muốn vô học. Thứ 2, em đủ tinh tế để nhận ra điều đó vậy hãy nói rõ ràng xem mục đích thực sự của anh là gì? Em nó cười: Vậy em cũng muốn trả lại anh 2 cái thứ. Thứ nhất, xem ra anh cũng đã bắt đầu nhận là mình làm vì mục đích khác rồi. Thứ 2, em nghĩ anh nghiên cứu vì một lý do cao cả hơn...anh ko muốn nói cũng được nhưng dù sao em cũng vui lắm! Mình thực sự có chút gì đó tò mò về em nó rồi.... Mình : Ừ, em đúng thì cũng đúng, nhưng a nghĩ có 1 điểm sai...và anh nghĩ một người tinh tế như em phải nhận ra chứ nhỉ? Em: Anh nói tiếp đi! Mình: Ngay từ đầu khi bước vào anh đã nói chuyện vs bọn em bằng giọng điệu như thế nào chắc em cũng thấy đấy...anh nghĩ mình cũng chỉ là một người bình thường và thậm trí rất nhố nhăng, chứ ko cao cả như em nghĩ đâu! Em: Anh có vẻ ko hiểu con gái nhở? (Sao em nói chuẩn thế, anh chính xác là vậy mà) Mình: Ừ! Em: Nhìn thẳng vào mắt em nhé, em sẽ nói ra 1 bí mật của em cho anh biết... (Lúc này mình nghĩ, chắc lại câu I LOVE U hay Em Yêu Anh rồi hay cái gì đó tương tự đây mà) Mình : Ok em! Em: Nhưng anh phải hứa với em... Mình: hứa cái gì? Em: Em đùa đấy, anh chẳng phải hứa với em cái gì đâu! (Mình cũng tò mò rồi đấy, có vẻ quan trọng đây, nhìn mặt nó là biết mà) Mình: Được rồi mà, em nói đi! Em nó mặt nghiêm nghị, mắt nhìn vào mắt mình, 2 đôi mắt nhìn nhau 1 phút, dường như nó đang nghĩ cái gì đó! Và rồi cái miệng xinh xắn đó cũng cất lời:"Em...em" Mình: Nếu em cảm thấy quá khó nói hãy viết ra word trong laptop của anh...nếu em cảm thấy ko muốn nói nữa thì ko cần nói cũng đc! Nó ghé sát má nó vào má mình, mình hơi hoảng vì ko hiểu nó định làm gì, thì ra nó định nói thầm với mình... "Em bị HIV" Mình chết đứng người lại, dường như tim ngừng đập vài giây rồi sau đó đập mạnh như muốn nhảy khỏi ***g ngực... Im lặng... Giờ thì hiểu tại sao con bé lại quan tâm tới mỗi tệp tin đó trong laptop mình và mình cũng hiểu tại sao con bé nghĩ về mình và dành cho mình những tình cảm đặc biệt như vậy... Cũng hơi thắc mắc, dường như 2 chữ "tình cờ" đang khiến mình biến thành một nhân vật bất đắc dĩ trong một câu chuyện buồn... Không giang im lặng cho tới khi nó đứng dạy và đi... Mình phải làm sao đây? Mình chắc rằng nó đã hi vọng rất nhiều vào người mà nó đã nói ra câu đó, nhưng mình không thể? Mình không biết phải nói gì với cô bé! Mình không biết phải làm sao nếu cô bé thích mình thật...và mình không biết phải làm sao tiếp nữa... Chỉ một câu nói... Sao em lại chọn anh là người để nói ra cái bí mật này... Mỗi ngày em tiếp đến hàng trăm khách...tại sao chứ? Rồi mình cố ngẩng mặt lên và nhìn xem cô bé đang ở đâu? Ko thấy... Mình vội gập chiếc laptop lại cho vào túi và chạy ra ngoài... Cô bé với chiếc áo dài đỏ đang đưa đôi tay nhỏ bé ra để hứng từng giọt mưa... Mình khẽ ra đứng bên cạnh cô bé, lúc này mình thấy cô bé đẹp đến lạ kì... Một nụ cười trong trẻo...:Vậy mà em cứ ngỡ anh đã đi rồi đấy! Mình thản nhiên trả lời: Ừ, anh cũng định thế đấy! Em: Em nói vậy thôi chứ em biết thừa anh sẽ không đi... Mình: Vậy sao? Em nói giống như em hiểu anh lắm vậy! EM: Đúng rồi, anh cũng hiểu em nhở? Mình: Thôi...nhưng chuyện em vừa nói là thật chứ? (Sao mình lại hỏi câu này nhở?) Em: Anh muốn nghĩ sao cũng được...em ko nói dối ai lần đầu gặp mặt đâu! Mình: Nhưng điều này cũng đâu thể nói với một người lần đầu gặp mặt như anh? Em: Em cũng ko biết nữa...à anh! Cho em làm 1 chuyện nhé... Mình: Chuyện gì? Em: Anh ôm em một lần đi... Mình: Ko phải anh sợ cũng ko phải là anh ngại nhưng anh ko thể làm điều đó, anh xin lỗi... Cô bé hơi buồn nhưng vẫn mỉm cười: Chúng mình làm bạn của nhau nhé... Mình: Ừ Em: Em biết anh muốn hỏi em nhiều thứ đúng ko? Vậy đợi em tan ca rồi chúng mình đi dạo nhé! Mình: Ừ! (Chẳng biết lúc đó lấy đâu ra cái cản đảm nói câu ừ nữa, xe ko có, tiền cũng ko còn nhiều...) Em: Vậy vào trong đợi em đi, em sắp tan ca rồi! (Kiểu như 1 đôi yêu nhau vậy nhở? Mình còn kém tuổi em ý mà ) Mình ngồi đợi khoảng 30 phút...với những suy nghĩ lung tung! Em lại đến vỗ vai và làm động tác quen thuộc, lấy 1 ngón tay chọn vào má mình khi mình quay đầu lại! Em: Đi thôi anh! (Ngạc nhiên quá, em nó đã thay quần áo rồi! Áo phông, quần jean ngắn...phong cách trẻ con quá! mắt mình cứ tròn xoe nhìn vào ngực nó, tại ở đó có cái chữ gì đó mà mãi ko dịch được) Mình: Đi đâu cơ? Em: Đi dạo chứ đi đâu? Mình: Trời mưa mà! Em: Em yêu mưa! Mình: Nhưng anh còn laptop! Em: Đưa nó đây... (Ặc, của cải lớn nhất của mình mà nó coi như cái kẹo ý nhở?) Mình: Hử? Đưa cho em á? Em: Anh sợ mất à! Mình: Ko, đây! Nhưng em mang nó đi đâu? Em: Mang đi cất vào tủ đồ của em! Mình: ò, đây! 1,2 phút sau em nó đã đi ra và trên tay kèm theo 1 cái ô... Mình: Em có mỗi 1 cái ô thôi à? Em: Vâng! Mình: Nhưng anh nghĩ nó hơi nhỏ! Em: Thế thì cất ô đi, mình ko cần ô nữa... /Ôi con bé này, anh mài có một bộ quần áo thôi đấy... Nghĩ tới đây mới nhớ, chết cha rồi, mưa thế này thì về làm sao kịp Thạch Thất đêm nay (Nhà bạn mình ở tận Thạch Thất, HN)/ Mình: Thôi, mang ô đi, em đừng để bị ốm (Mình biết là bệnh nhân HIV/AIDS sức đề kháng rất kém mà) Em: Vâng, hi hi! Mình và em nó bước ra khỏi khách sạn...hjx, trời mưa mà sao đường vẫn đông thế, đúng là Hà Nội. Cứ cầm cái ô lụp sụp thế này mình cũng khó chịu, mà lại còn đi nhanh nữa chứ... Mình mở đầu bằng 1 câu hỏi: Sao? em ko định nói gì với anh à? Em: Nói gì? Mình: Nói gì cũng được, em đang rủ anh đi cùng em mà! Em: Anh có người yêu chưa? (Sặc, sao lại hỏi cái con khỉ này?) Mình: Ừ, hình như là chưa! (Sao mình lại nói như vậy chứ, ừ vào thời điểm đó đúng là mình chưa có thật) Em: Sao lại là hình như? Mình: Anh hay đùa lắm, đơn giản em cứ nghĩ là chưa đó, đừng để ý đến mấy câu anh thêm thắt vào! Em: Chúng mình đi ăn nhé... (Ôi trời ơi, trong túi còn chưa đầy 500k, hjx, tiền về Thạch Thất rồi tiền về HP nữa) Mình: Ừ, em đói rồi à? Em: Ko, em chưa đói! (ẶC, thế sao rủ đi ăn?) Mình: Thế sao... Nó chặn lời... Em: Em muốn chúng ta là 1 đôi...trong tối nay! (Nói cái con khỉ gì đây ko biết? Cảm giác lúc này lẫn lộn quá, vui buồn và lo lắng, vui vì quen đc 1 ng bạn, buồn vì sắp hết tiền, lo lắng vì liệu em nó có bắt mình làm trách nhiệm của 1 ng chồng ko vậy s) Mình: Hả? Em nói gì thế? Mặt nó tỉnh bơ: Đi thôi anh, mưa ướt hết rồi kìa...thương anh quá đi! (Hai đứa đi tiếp và mình thực sự choáng rồi...thôi kệ vậy, đằng nào cũng tờ mờ tối rồi, xem ra đêm nay ko về đc Thạch Thất rồi) Đến một quán vỉa hè, em nó kéo mình vào! (Ôi may thế, anh tưởng em dẫn anh vào nhà hàng cao cấp thì anh chết) Em: Anh ăn gì? Mình: Hả? Em ăn gì anh ăn đấy! Em: Cho cháu 2 bún ốc! (Ặc, mình ghét bún ốc, tại nó cứ có con con, ăn cứ như nhai sạn ý) Nó ngồi sát vào mình vì ngồi ra ngoài là bị mưa...phía cuối quán, mấy thằng thanh niên cứ nhìn chân nó. Chẳng hiểu sao lúc đó mình lại đứng dạy và nói : Đổi chỗ cho anh đi! Em: Sao vậy anh? Mình: Ừ thì em ngồi vào trong cho đỡ mưa! Em: Em ngồi đây cũng có mưa đâu? Mình: Sao lúc nào em cũng có thể cãi lại anh vậy nhở? Anh ko thích em ngồi đây, ok? Mình nói câu đó hơi to làm cho bọn thanh niên cuối quán nó cười ầm lên, một thằng trong số đó nó cố tình nói to:" Mẹ cái thằng này, mày làm anh kia anh ý tức rồi đấy, thôi ăn mẹ mày đi, thấy gái là mắt cứ thố lố ra" Em ko nói gì lặng lẽ đổi chô cho mình... Mình: Em ăn đi, nhìn gì chúng nó nữa... Em: Vâng! Em mời anh ăn Mình: Ừ, ăn đi! (Sao bây giờ mình với nó tự nhiên thế ko biết, chẳng ngại như vừa nãy nữa) Mình: Bún ốc ở đây ko có con con, đợt anh ăn ở quán đường Thái Thịnh, ốc toàn con thôi, kinh ơi là kinh! Em: Đây là ốc Hải Dương anh ạ! (Nó vừa nói vừa ăn trông hài vô đối) Mình: Hử? Em: Ốc Hải Dương ý, ko có con! Mình: Hử? Em: ỐC HẢI DƯƠNG, nghe rõ chưa? Mình: Hử? Em: Thôi em ăn đây, kệ anh! Mình: Hử? (Mình cố tình trêu nó thoai) Em: Trêu em à? Mình cười: Sao nói ko đói? Em: Ko ăn thì phí à? Mình: Ừ, vậy ăn nhanh rồi ăn luôn hộ anh đi! Em: Ko được...phần của anh, anh ăn đi! Mình: Nhưng anh ko đói... Em: Nhưng mà anh ăn mấy miếng rồi...em ăn thừa của anh à? Mình: Thế thì cứ để vậy thôi...anh bắt em ăn đâu! Em: Thôi để đấy em ăn! (Đầu tiên tưởng nó nói đùa cơ, hóa ra tí nó ăn thật) Sau khi nó ăn xong mình chạy ra chiếm phần thanh toán trước, lại chạy ra trc mình và cản... Một lần nữa cái ngực nó lại chạm vào người mình làm mình đỏ mặt... Mình: Em làm gì đấy? Em: Để em thanh toán! Mình: Em buồn cười nhở? Em: Sinh viên còn sĩ! Mình: Ặc, khinh anh nhở? Em: Đấy là anh tự nói nhé! Mình: Bác ơi cháu gửi tiền... rút bừa 1 đồng trong túi... (ối mẹ ơi, sao lại ra đồng 20k thế này) Bác chủ quán: 30 ngàn cháu ạ! Nó rút tờ 50k từ cái túi sách rồi đưa cho bác chủ quán trước! (Mình ngại tái mặt) Hai đứa bước ra khỏi quán... Mình: giờ đi đâu em? Em: Tùy anh đấy! Mình: Em ko phải về nhà à? Bố mẹ lo lắng đấy! Em: Anh này, sao anh nói thế? Em đã bảo là tối nay chúng ta là một đôi rồi mà! Mình: Anh xin lỗi nhưng mà trời thì mưa thế này... Em: Chúng mình tắm mưa nhé! Mình: Nhưng... Em: Đi mà anh (mặt nó nũng nịu tỏ vẻ đáng thương) Mình: Ko được, kiếm chỗ nào ngồi nói chuyện cũng được... Em: Tắm mưa 1 chút thôi mà! Mình: Anh ghét mưa, nó làm anh luôn chậm chễ (Mình nói dối thôi, ai chơi thân với mình chắc biết thừa mình rất yêu mưa) Em: Vâng, em yêu mưa! (Mặt nó buồn rượi, thất vọng) Mình: Thôi được rồi, tắm mưa thì tắm mưa! (Lúc này cũng khá tối rồi, mình nghĩ thôi thì chấp nhận ướt vậy...) Em: Yêu anh thế! (Nó hơi kiễng chân, thơm vào má mình trước đám đông) (Mình lại nóng hừng hực, mặt đỏ như gấc... mình cố tình ko để nó phát hiện bằng cách bước thật nhanh ra khỏi chỗ có ánh đèn chiếu vào) Em: Đợi em cởi dép đã! Nó cởi dép xong lon ton chạy theo, mặt vênh lên: Cầm dép hộ đại ca, mau ! (CLGT? Mình mà phải cầm dép hộ á) Em: Nhanh (nó quát to) Mình: Ừ, thì đưa đây, sao em quát to thế, ng ta nhìn kìa! Em: Con zai thằng nào cũng vậy, phải đánh vào sĩ diện mới chịu làm! Mình: Em hơi nhầm rồi đấy... Mình: Cầm lấy (mình hét to hơn) Nó chạy trc, bỏ mình lại phía sau, một tay cầm dép 1 tay cầm chiếc dù đã cụp lại... Mình đuổi theo chặn nó lại: Em muốn sao? Em: Em chả muốn sao? Anh muốn sao? Mình cười: Em lạ thật đấy! Em: Ừ, anh cũng thế! Mình im lặng, đi nhanh về đằng trước! Em: Anh ko thấy vui à? Mình: Em nghĩ em và anh đang ở seul và chúng ta đang là diễn viên chắc? Em: Câu này hay thế, anh học ở đâu đấy? Mình: Thôi anh ko muốn nói nữa...nhà em ở đâu? anh gọi xe ôm hay taxi cho em! Em: Em ko nói! Mình: Ko nói thì anh đi! Kệ em... Em: Anh đi đi, kệ em! Mình: Em cầm dép đây, cầm ô đây... Mình bước thật nhanh về phía ngược lại, phía đi tới bến xe Gia Lâm. Một bước, hai bước...rồi nhiều bước! Ôi chết cha, laptop của tôi khổ thân mình rồi, quên mất là cái laptop của mình còn trong tay nó! Quay lại thì nhục mà bước tiếp thì mất laptop à! Lấy hết can đảm chuẩn bị quay lại... 1... 2... 3... Quay lại... Ơ, nó cũng quay lại nhìn mình kìa! Em (hét to): Em biết anh sẽ quay lại mà! Mình (hét to): Vì em còn cầm lap của anh đấy! Em (hét to) : Hả? Mình (hét to): Hả cái đầu em! Em (hét to) : Em yêu anh mất rồi! Mình im lặng, định quay đi, trong đầu nghĩ thoáng qua thôi chấp nhận mất anh bạn thân thiết vậy...thở dài rồi quay lại, bước tiếp. Em (hét to) : Anh khinh em đúng ko? Anh khinh em vì em bị căn bệnh đó đúng ko? Anh là đồ tồi! Mình bước đi tiếp, kệ lời nó nói... Em (vẫn hét to) : Trả lời em đi, 1 câu thôi cũng đc! Lúc này mình thực sự ko còn hiểu mình đang nghĩ cái gì nữa, mình sao có thể yêu một người bị HIV chứ? Chuyện này đến quá nhanh, quá gấp gáp và dường như cả 2 đều chỉ như đang bị say nắng giữa một cơn mưa mùa hạ! Mình (vẫn đi tiếp nhưng hét to) : Anh xin lỗi, nếu quay lại...anh sẽ ko thể... Tôi thú nhận mình là một kẻ đa tình, tôi luôn bị dao động trc những cô gái dễ thương, nhưng ko phải ai trong số đó tôi cũng thích, cũng yêu hay cũng tán tính. Tôi tin vào duyên số vì vậy tôi ko bao giờ đi tìm kiếm tình yêu! Nhưng lúc này đây...tôi dường như đang xao xuyến vì 1 người con gái ngang qua đời tôi 1 thời gian ngắn ngủi... Tôi vẫn bước đi và tiếng mưa cũng đã làm tôi và em ko còn nghe rõ nhau nói gì nữa! "Sao em ko nói gì nữa? Em có sao ko? Ai sẽ đưa em về? Liệu em có ngất ko? Em có tuyệt vọng ko?" Từng bước chân lại có hàng tá câu hỏi hiện ra trong tôi... Rồi, tôi quay lại... Chỉ còn hàng cây và em ko còn đứng đó... Tôi vội vã chạy lại chỗ em và tôi đứng lúc nãy...hốt hoảng, tôi nhìn về mọi phía... Tôi hét to :"Yến ơi" 1 lần, 2 lần rồi 4,5 lần! Vẫn ko thấy em đâu! Thất vọng vì ko thấy em, thất vọng vì bản thân, tôi ngồi bệt xuống vỉa hè mặc cho những hạt mưa cứ rơi và dòng dòng chảy... Một cái vỗ vai, vội quay lại... Vẫn ngón trỏ đó, chọc vào má tôi... Tôi biết rằng đó là em! Tôi và em cùng đứng dạy...tôi quát lên:"Em đi đâu thế hả?" Em:"Thì em đứng sau cái cây này nãy giờ, tại anh ko chịu để ý đó chứ" Tôi im lặng... Em: Sao anh quay lại?... Anh yêu em rồi đúng ko? Tôi vẫn im lặng...(thầm nghĩ sao số mình lại rơi vào cái hoàn cảnh trớ trêu này hả trời, bao nhiêu cô xinh xắn ko động lòng lại động lòng ngay cái cô bé mà mình chẳng biết gì về cô ta và cô ta lại còn nói cô ta bị HIV nữa chứ) Em: Em biết mà! Em thích phim Hàn Quốc lắm và em tin một ngày em cũng sẽ được giống như vậy... Tôi chỉ còn biết : Ừ Em cầm tay tôi kéo tôi đi tiếp về phía mà em đã chọn... Em vui vẻ và cười rất hạnh phúc, từng hạt mưa lăn dài trên đôi má em...tôi nhận ra rằng "Em đang khóc" Tôi vẫn tiu ngỉu, chả biết là mình đang làm cái gì nữa... tôi đang đi cùng em vì cái laptop hay vì tôi muốn vậy? Chắc là vì cả 2... Thấy em vui vẻ như 1 đứa trẻ, tôi cũng vui...thôi thì kệ đó, muốn đến đâu thì đến...tôi nghĩ vậy là đi cùng em! Em: Anh cõng em nha, em mỏi chân (lại cái vẻ mặt nũng nịu trẻ con) Tôi nhăn nhăn... Em: Ko cõng thì thôi... Tôi: Ai nói ko cõng đâu... Em nhảy luôn lên lưng tôi, cười khúc khích! Nghẹn cổ mà ko dám nói s Tôi: Sao em nặng thế...? Em: Người đẹp, dáng chuẩn mà Tôi: Hơ hơ, chịu con bé này rồi! Em nhí nhảnh ôm cằm và ngửa đầu tôi lên và ra lệnh :" Ngựa kia, thẳng tiến" Tôi :" Á, em làm cái trò gì thế con bé này...bỏ đầu anh ra, nghẹn, anh giết em giờ! Em vẫn cứ làm vậy kệ những lời tôi nói... Em ra lệnh tiếp :"Zô, zô" "Cái dép của em, và cái túi sách nữa nó cứ đập vào ngực anh, đau lắm" tôi nói! Em hét to :"Thả ta xuống" Mình nghĩ, thoát rồi, ôi mệt vl ra...teen thế là cùng, anh còn kém em 1 tuổi mà anh chẳng teen như vậy đâu! Em lại hét to :"Cầm đây cho ta" rồi em đưa cái túi sách và cái dép cho tôi...ặc ặc! "Cúi xuống" vừa hét em vừa nhảy lên lưng tôi! Clgt? con ranh con này, khổ thân mình, biết thế vừa ăn bát bún ốc đó rồi Tôi:"Sao số mình nó khổ thế này, biết thế lúc nãy đi luôn cho rồi" Em: Đi thì mất laptop à ) rồi em cười với vẻ mãn nguyện! Tôi : Em nghĩ anh như vậy à? Em: Ừ đó, sao nào? Tôi: Ừ, thì đúng thôi, chả sao! Em: Ha Ha, đồ dối trá! Tôi: Từ nhỏ rồi, dân Hải Phòng mà... Em: Sao giờ mới nói hả tên kia... Tôi: Có ai hỏi đâu! Em: Mi ở chỗ nào HP? Tôi: Em đừng gọi anh là mi nữa đc ko? Em: trả lời đê... Tôi: Thủy Nguyên! Em cười to và nói: Ko biết Tôi: Thế cứ đi thế này à? Mấy giờ rồi? Em lại cười lớn: Ko biết Bó tay với con bé này... Tôi bực mình nói : Ê con bé này, em biết anh chưa ăn gì đúng ko? Em nhảy ngay xuống: chết em quên, mình đi ăn tiếp đi! Tôi: Đi ăn á? Lại đi ăn tiếp á? Em: Vâng, anh đói mà! Tôi: Thôi, ko ăn đâu, quần áo thì ướt! Em: có sao đâu? Tôi: Anh nhìn thấy em mặc áo trong màu gì rồi đấy! Em: màu gì? (Sao con bé này nó máu thế?) Tôi: Em mặc áo trong màu đen và quần trong chắc cũng thế! Em nhìn tôi bằng ánh mắt ngạc nhiên: Em ko biết đâu... tại anh đấy! (Lại cái gì nữa đây, con lạy mẹ trẻ) Tôi: Hỏi chấm? Em: Anh biết em mặc bên trong màu gì rồi, em cũng muốn biết! (Á, con này sao nó dã man thế hả. mình cứ tưởng nó kêu cái gì cơ?) Tôi: Anh xin em! Em lại cười, chỉ tay vào tôi và nói: Ôi sao anh lại ngố đến lạ kì thế nhở? Tôi nhăn mặt (Ngố cái chó gì? Ngố mà anh biết em mặc áo trong màu gì?) Em: Kệ chứ, chúng mình cứ vào quán vỉa hè đánh chén đã! Tôi thở dài, buông xuôi nghe lời...
truyện hay - xin lỗi anh chỉ yêu vợ anh

truyện hay - xin lỗi anh chỉ yêu vợ anh

truyện ngắn hay nhất về tình yêu, truyện ngắn tình yêu
Bữa tối. Chàng trai và cô gái ngồi đối diện nhau.

- Cô gái vê cốc rượu trong tay và nói với chàng trai: “Em yêu anh”.



- Chàng trai xoay xoay chiếc nhẫn cưới trên tay mình và nói: “Anh có vợ rồi”.

-”Em không quan tâm, em chỉ cần biết tình cảm của anh. Anh có yêu em không?”

Chàng trai ngẩng đầu, quan sát cô gái ngồi đối diện mình. 24 tuổi, trẻ trung, có ý chí. Cơ thể tràn đầy sức sống, đôi mắt sáng và biết nói, đó thực sự là một cô gái tuyệt vời.

Thật đáng tiếc.

-”Nếu anh cũng yêu em, em sẽ là người tình của anh”. Cô gái cuối cùng cũng không đợi được, nói thêm một câu.

-”Nhưng anh yêu vợ anh”. Chàng trai trả lời một cách cương quyết.

-”Anh yêu cô ấy ư? Anh yêu gì chứ? Cô ấy bây giờ chắc đã già đi nhiều, chẳng thấy mặt bao giờ. Nếu không thì tại sao không thấy anh đưa cô ấy đến trong các bữa tiệc của công ty ….?”

Cô gái vẫn tiếp tục nói, nhưng sau khi nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của chàng trai cô gái liền từ bỏ những ý nghĩ trong đầu mình.

-”Em yêu anh vì cái gì?”. Chàng trai lên tiếng.

-”Trưởng thành, khẳng khái, nam tính, biết quan tâm đến người khác, và còn nhiều nữa. Dù sao thì anh khác hẳn với những người đàn ông em đã từng gặp, anh rất đặc biệt”.

-”Em biết ba năm trước anh như thế nào không?”. Chàng trai châm điếu thuốc nói.

-”Em không biết. Em không quan tâm cho dù anh có từng ngồi tù đi chăng nữa”.

-”Ba năm trước, anh chỉ là người con trai tầm thường trong mắt em bây giờ”. Chàng trai không để ý đến cô gái, tiếp tục nói.

“Một người tốt nghiệp đại học bình thường, công việc không thuận lợi, suốt ngày uống rượu, cáu bẳn. Không quan tâm đến chuyện yêu đương, hàng

tối còn hay đi tìm gái bán hoa, bị công an bắt.”

-”Vậy tại sao….” Cô gái trở nên hứng thú với câu chuyện, muốn biết điều gì đã làm chàng trai thay đổi.

-”Vì cô ấy à?”

-”Ừ”.

-”Cô ấy hình như thấu hiểu được nội tâm của anh. Đã dạy anh rất nhiều điều, khiến anh không còn quan tâm đến những cái đã mất, không quan tâm đến những chuyện ngay trước mắt, mà cố gắng hoàn thiện mình.

Trước mặt cô ấy, anh như đứa trẻ chẳng hiểu sự đời. Lúc đó thật kỳ lạ, tính khí bướng bỉnh của anh biến đâu mất hết, anh bị cô ấy thuyết phục. Nghe theo lời cô ấy, chấp nhận thực tại, anh biết mình vô dụng nên làm việc chăm chỉ. Cuối năm ấy, công việc khởi sắc, anh và cô ấy liền kết hôn”.

Chàng trai gẩy tàn thuốc, tiếp tục nói.

-” Lúc đó thực sự là những tháng ngày vất vả. Hai người, một chiếc giường, đồ đạc trong nhà chẳng có gì. Em có biết không, lấy nhau được một năm rồi mà anh mới mua được cho cô ấy cái nhẫn từ khoản tiền cả nửa năm tiết kiệm được đấy. Tất nhiên số tiền này do cô ấy tiết kiệm mà có, nếu cô ấy biết được thì chắc chẳng dám để anh mua đâu.”

“Khoảng thời gian đó, do anh hút thuốc, uống rượu nên sức khoẻ không tốt. Mùa đông đến, tối nào cô ấy cũng nấu cho anh một bát canh nóng trước khi đi ngủ. Mùi vị đó chỉ có cô ấy mới làm được.”

Chàng trai trầm ngâm nghĩ về ký ức mà quên mất thời gian, vẫn tiếp tục kể về những chuyện đã qua. Và cô gái cũng không có ý cắt ngang câu chuyện, vẫn lắng nghe. Lúc chàng trai chú ý đến thời gian, đã là 10h đêm.

-”À, xin lỗi em nhé, anh chẳng chú ý đến thời gian gì cả, đã muộn thế này rồi cơ à?” Chàng trai cười và xin lỗi cô gái.

-”Bây giờ em đã hiểu rồi chứ? Anh không thể nào và cũng sẽ không làm những chuyện có lỗi với cô ấy”.

‘Vâng em hiểu rồi. Vậy là em đã thất bại rồi. Em tâm phục khẩu phục rồi.” Cô gái thất vọng và lắc đầu nói. “Chỉ có điều, đến độ tuối của cô ấy, em sẽ còn tốt hơn cả cô ấy.”

-”Ừ. Nếu thế thì em còn có thể tìm được chàng trai tốt hơn mà, đúng không?”.

-”Muộn rồi, cơm canh ở nhà chắc cũng đã nguội cả, anh đưa em về nhé.” Chàng trai đứng dậy tỏ ý muốn đưa cô gái về.

-”Không cần đâu, em tự về được mà”. Cô gái xua tay nói. “Anh về đi, đừng để cô ấy lo lắng”. Chàng trai cười rồi quay lưng ra về.

“Cô ấy đẹp không?”

“Đúng thế. Cô ấy rất đẹp”.

Bóng chàng trai mờ dần trong màn đêm, để lại cô gái với ánh nến chói loà trong đêm tối.

Chàng trai về đến nhà, mở cửa và bước vào phòng ngủ, bật đèn lên.

Chàng đi đến mép giường và ngồi xuống.

“Bà xã, đã là người thứ tư rồi. Em đã làm gì mà khiến anh thành người tốt thế này, nhiều người thích anh quá rồi. Làm không tốt thì chắc anh sẽ thay lòng mất. Sao lại khiến anh thành người tốt thế này , sao em nỡ ra đi trước chứ? Anh, anh một mình cô đơn quá…”

Chàng trai lặng người đi và nói không thành tiếng.

Nước mắt từng giọt, từng giọt lăn dài trên má chàng trai, rơi xuống khung ảnh trong lòng bàn tay chàng trai. Dưới ánh đèn mờ, trong bức ảnh cũ hiện ra nét mặt dịu dàng của một cô gái đã quá cố.
đọc truyện tình cảm hay nhất - mưa và nước mắt (đọc xong đừng khóc nhé)

đọc truyện tình cảm hay nhất - mưa và nước mắt (đọc xong đừng khóc nhé)

bạn đang xem truyện tình cảm hay nhất, đọc truyện tình cảm, truyện tình cảm động của lứa tuổi học trò hay nhất, truyện tình cảm học sinh ...

Và cũng thật bất ngờ khi cô chấp nhận lời đề nghị ấy. Lặng lẽ và trầm tư. Có lẽ từ rất lâu, cô đã biết anh không thuộc về riêng mình một cách tuyệt đối. Anh giống như một cơn gió, mà gió sẽ thổi mãi chứ không bao giờ dừng lại ở một người nào cả.
Anh là một chàng trai rất phong lưu. Với vẻ bề ngoài điển trai cùng một tính cách phóng khoáng, đã không biết bao cô gái theo đuổi anh, cho dù biết anh và cô là một cặp.
Còn cô là một người con gái hiền thục và dịu dàng. Cô không có vẻ đẹp sắc sảo, hiện đại như bao cô gái đang theo đuổi anh. Mặc dù biết anh là một người có tính trăng hoa, nhưng cô vẫn yêu anh thắm thiết và chung tình. Yêu trong thấp thỏm, lo âu. Yêu trong đau khổ.
Cô rất thích những ngày trời mưa và cũng rất thích đi dưới mưa. Mỗi lần, khi cô chạy ra khỏi ô để dầm mưa, để được cười nói và nhảy nhót dưới mưa, anh cũng luôn muốn cùng cô làm những điều mà cô thích. Nhưng những lúc ấy, cô đều ngăn anh lại.
"Tại sao em lại không để anh cùng dầm mưa với em vậy?"- anh hỏi cô lòng đầy thắc mắc. "Bởi vì em sợ anh sẽ bị cảm". Cô nhẹ nhàng nắm chặt tay anh và trả lời. "Nếu dầm mưa mà sợ bị cảm sao em vẫn còn làm?".
Câu hỏi này của anh, cô không bao giờ trả lời, chỉ khẽ mỉm cười rồi đưa cái nhìn vào xa xăm. Rồi cuối cùng, anh vẫn phải chịu thua và chấp nhận làm theo yêu cầu của cô. Bởi vì khi ấy, anh cảm thấy chỉ cần nhìn thấy cô hạnh phúc, nhìn thấy cô cười là anh cũng vui rồi.
Nhưng khoảng thời gian hai người được vui vẻ ở bên nhau ấy cũng không kéo dài được lâu. Anh đã yêu một người con gái khác. Cô gái này có một vẻ đẹp đến say lòng người, phong cách hiện đại của cô khiến bao chàng trai theo đuổi. Và anh cũng không ngoại lệ. Anh si mê, tìm mọi cách chinh phục người con gái ấy mà quên mất sự tồn tại của cô.
Một ngày kia, khi anh và cô cùng ngồi ăn tối với nhau, anh đã đưa ra đề nghị chia tay. Mặc dù trong lòng anh cảm thấy có chút áy náy, mặc dù anh chưa thể hiểu được tình cảm của mình dành cho cô bây giờ còn được bao nhiêu. Nhưng có lẽ anh không nhận ra rằng mình đang theo đuổi một cái gì đó phù phiếm và đang đánh mất đi một điều gì đáng quý.
Và cũng thật bất ngờ khi cô chấp nhận lời đề nghị ấy. Lặng lẽ và trầm tư. Có lẽ từ rất lâu, cô đã biết anh không thuộc về riêng mình một cách tuyệt đối. Anh giống như một cơn gió, mà gió sẽ thổi mãi chứ không bao giờ dừng lại ở một người nào cả.
Buổi tối hôm ấy, chàng trai lại đưa cô gái về nhà lần cuối cùng. Không hẹn mà trời bất chợt đổ mưa. Cô lại rút tay ra khỏi tay anh, chạy lên trước và xoay vòng đón nhận những hạt mưa mát lạnh.
Nhìn bóng dáng nhỏ nhắn, thân thương của người con gái mà mình đã yêu và phụ lòng, lòng chàng trai bất chợt dâng lên một thứ cảm giác thật khó tả. Hổ thẹn và xót xa. Trong khoảng khắc, anh bỗng thấy tình yêu thương đối với cô trỗi dậy. Lần đầu tiên, chàng trai không làm theo yêu cầu của cô gái.
Anh bước đến bên cô dưới làn mưa dày đặc, nhẹ nhàng đặt lên môi cô nụ hôn mà anh nghĩ là lần cuối cùng và nói: "Anh thật sự xin lỗi vì đã làm em đau lòng! Nhưng những ngày cùng em đi dạo dưới mưa là những ngày mà anh cảm thấy vui nhất".
Anh vừa nói dứt lời thì cô bật khóc. Những giọt nước mắt lẫn trong nước mưa buốt lạnh. Chàng trai lại ôm cô gái vào lòng, thật chặt, thật chặt, cảm nhận được bờ vai nhỏ bé của cô đang run lên vì đau khổ.
Rất lâu sau, anh mới lên tiếng: "Có một điều này anh muốn hỏi em từ rất lâu rồi. Vì sao mỗi khi trời mưa, em đều không muốn để anh cùng em dầm mưa vậy?". Im lặng một hồi lâu, cô gái mới cất tiếng trả lời: "Bởi vì, em không muốn anh nhận ra rằng... em đang khóc...".
Câu trả lời của cô gái lẫn trong tiếng mưa khiến trái tim chàng tan ra trong bao ý nghĩ sai lầm. Anh hiểu ra rằng cô gái đã yêu anh nhiều như thế nào, yêu trong đau khổ và dằn vặt. Và anh đang vô tình khiến trái tim cô nhỏ lệ. Một sự bù đắp sẽ là không muộn nếu như bây giờ anh đã nhận ra tình cảm chân thành mà cố ấy dành cho mình... tất cả. Chỉ gói gọn trong mưa và nước mắt!
2. Love Again
Xét về tình cảm, họ yêu nhau. Nhưng về lý trí, rõ ràng, Tony không phải mẫu hình lý tưởng của cô. Joshy hiểu rõ hai người là hai thế giới. Tony cũng chưa muốn có bạn gái để dồn sức cho sự nghiệp. Ngoài mặt, cậu dửng dưng nhưng lại luôn có một sự quan tâm đặc biệt không lời. Vì tất nhiên, dửng dưng chưa bao giờ có nghĩa là không thích. Và họ đã có với nhau một tháng với những gì đẹp đẽ nhất. Mọi việc đi nhanh hơn cả tên lửa NASA, đâu có ai biết cách làm cho tên lửa chậm lại khi nó đã được phóng.
Cả Joshy và Tony đều cảm thấy những vấn đề không bình thường giữa hai người nhưng họ luôn né tránh. Một sai lầm kinh điển của những đôi yêu nhau. Không lâu sau đó, Tony đề nghị chia tay. Cậu đã phải chịu nhiều áp lực trong việc cố gắng trở thành một người bạn trai. Việc có bạn gái đã ngốn mất nhiều thời gian mà đáng lẽ ra cậu phải dành cho sự nghiệp của mình.
Những ngày sau đó là những ngày u ám & nặng nề. Tony vẫn làm việc đều đều dù cậu không thể phủ nhận rằng cậu thấy rất trống vắng. Khi đã bình tĩnh hơn và thôi khóc, Joshy nhận thấy việc chia tay của hai người là việc vô lý nhất cô từng biết. "Có lẽ mình phải làm một cái gì đó!".
Hai tuần sau, Joshy hẹn Tony đến quán nước quen thuộc. Cô nhìn thẳng vào mắt Tony và hỏi: "Mình chia tay đã nửa tháng, anh đã cảm thấy thoải mái và dễ chịu hơn chưa?". Chắc chẳng ai trên đời này cho rằng trống vắng là một cảm giác thoải mái dễ chịu nhưng Tony vẫn im lặng. "Em đã có rất nhiều điều không hiểu" - Joshy nói - "Nhưng ngày hôm đó, cả hai chúng ta đều khong đủ bình tĩnh để nói chuyện với nhau. Em thật sự muốn biết anh đã chịu áp lực như thế nào".
Không dễ để Tony nói ra những gì cậu nghĩ nhưng Joshy đã khéo léo thuyết phục bằng tất cả những dịu dàng và cảm thông nhất mà cô có thể. Sau cùng, cô nói: "Em thật sự không thể chịu đựng được khi mình mất nhau như vậy. Nếu anh vẫn còn một chút tình cảm với em, chỉ cần một chút thôi nhưng là tình cảm thật sự chứ không phải lòng thương hại và anh cũng không muốn kết thúc như thế, chúng ta hãy cùng nhau bắt đầu lại thật chậm. Em tin mình có cơ hội để làm mọi việc tốt đẹp hơn".
Tony im lặng rất lâu. "Mình sẽ bắt đầu thật chậm như thế nào?" - Cậu hỏi. "Nếu anh thật sự muốn biết và muốn thử, hãy gật đầu cho em xem nào!" - Joshy trả lời. Tony bật cười và gật đầu. Joshy vẫn luôn lém lỉnh như thế.
Joshy chậm rãi. "Sẽ có một vài quy định bắt buộc, tất nhiên! Nhưng hãy thoải mái anh nhé! Em chỉ muốn cùng anh chơi một trò chơi thôi! Và đây là quy định của cô: Mỗi tuần họ sẽ gặp nhau ít nhất một lần và nhiều nhất ba lần. Mỗi người được quyền chủ động những cuộc hẹn và cả việc sẽ đi đâu trong một tuần. Tuần sau đến lượt người kia. Người bị động có quyền từ chối nếu không thoải mái nhưng một tuần bắt buộc phải có một lần đi cùng nhau. Đến khi một người muốn có cuộc hẹn thứ tư trong một tuần và người kia đồng ý thì đã đến lúc mọi việc trở lại bình thường như nó vốn như thế.
"Để bắt đầu, chúng ta sẽ bốc thăm" - Joshy lấy từ trong xắc tay hai lá thăm be bé - "Người nào bốc được lá thăm ghi chữ THE FIRST sẽ là người chủ động hẹn đầu tiên. Và tuần kế tiếp sẽ là quyền chủ động của người kia. Cứ như thế! Anh đã luôn nhường em nên lần này em nhường anh trước đấy!"
Tony bốc trúng lá thăm ghi chữ THE FIRST. Một tuần sau đó, cậu hẹn Joshy và trò chơi bắt đầu. Không dễ để hàn lại những thứ đã vỡ. Rất nhiều lúc Tony cảm thấy chán nản. Ý nghĩ về việc không hợp nhau làm cậu cứ muốn bỏ cuộc giữa chừng. Nhưng tình yêu cậu dành cho Joshy là một tình yêu thật sự. Joshy đã nói với cậu trước khi ra về ngày hôm đó: "Em chỉ cần anh can đảm và kiên nhẫn chút thôi để cùng em vượt qua giai đoạn khó khăn này". Cậu luôn nhắc nhở mình câu nói ấy để kìm bớt tính nóng vội và mau nản. Joshy cũng không dễ chịu gì hơn. Cô phải đánh đòn tính tự ái của mình rất nhiều roi để nó yên thân mà nằm xẹp xuống. Cô tập yêu luôn cả những điều khiếm khuyết ở người con trai minh chọn. Cô lặp lại liên tục trong đầu hai từ "kiên nhẫn". Đã có nhiều điều buồn cười xảy ra trong suốt những ngày đó. Vì Joshy không hề quy định sẽ làm gì trong những lần gặp nhau nên họ nghĩ ra đủ trò. Joshy bắt Tony phải đến tiệm uốn tóc tán gẫu với cô trong khi các cô thợ rị mọ với cả đống ống cuốn trên đầu. Tony cũng khiến Joshy dở khóc dở cười khi ngồi chờ cậu trên thành hồ bơi nam. Họ đã cùng nhau chạy đua một chặng đường rất dài để tìm lại nhau.
Dần dần, họ thấy thích thú được quyền "hành hạ" người kia mỗi tuần và cả cái cách hỏi nhau khi bắt đầu một cuộc hẹn: "Chiều thứ sáu này em rảnh không?". Thêm một thời gian nữa, họ bắt đầu thấy nhớ nhau và cần nhau nhiều hơn là ba cuộc hẹn mỗi tuần. Tony đã thích nghi được với việc san sẻ thời gian và áp lực cho một người luôn sẵn sàng lắng nghe cậu. Và cậu nhận thấy việc có cả bạn gái lẫn sự nghiệp không phải là điều quá khó. Vào tuần cuối cùng của tháng tư, Tony hẹn Joshy lần thứ tư trong một tuần. Hôm đó là một ngày tuyệt vời không kém ngày đẹp trời lúc họ quen nhau. Nhưng Joshy vẫn giữ nguyên quy tắc "mỗi người một tuần" của mình, cô chỉ điều chỉnh nó thành thỏa thuận. "Và tất nhiên người ta có thể vi phạm thỏa thuận trong những trường hợp có thể thương lượng được" - Joshy nháy mắt tinh nghịch khi cả hai đứng mút kem.
Ngày 14 tháng 6, Joshy đem đến cho Tony một hũ thủy tinh đựng đầy socôla với dòng chữ: "Be my valentine!". Joshy cười một nụ cười của nắng: "Những chuyện không vui đã khiên chúng ta xa nhau vào đúng ngày lễ Tình yêu. Em không muốn đợi đến năm sau mới đưa anh món quà này! Em yêu anh!" - Cô hôn Tony.
"Có một điều anh đã thắc mắc rất lâu!" - Tony nói sau khi qua phút ngất ngây - "Nếu ngày hôm đó em bốc phải lá thăm THE FIRST thì khi nào em sẽ hẹn anh?" Một nụ cười bí ẩn nở trên môi Joshy: "Thì đã bao giờ em không bốc phải là thăm THE FIRST đâu! Cả hai lá thăm đều là THE FIRST, em chỉ không cho anh nhìn thấy lá thăm của em thôi! Em muốn anh bắt đầu khi anh thật sự sẵn sàng. Còn em thì đã luôn sẵn sàng để chờ đợi anh!". Tony hỏi tiếp, cố giấu vẻ xúc động: "Nếu như anh không chơi trò đó với em, hoặc nếu như anh không hẹn lần thứ tư... nếu...". Nhưng hai ngón tay xinh xinh của Joshy đã đặt lên môi Tony để ngăn cậu nói tiếp. Cô nhẹ nhàng: "Đó là một bí mật! Khi đó, em sẽ tính cách khác nhưng em sẽ không nói anh nghe đâu!" Tony vòng tay ôm lấy cô. Cậu cũng không cần biết đến điều bí mật đó. Và sẽ chẳng bao giờ biết rằng Joshy chẳng có một dự tính nào cho những tình huống đó. Bởi cô tin là cả hai sẽ làm cho mọi việc tốt đẹp hơn.
Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn. Dù có thành công hay thất bại, bạn cũng không có gì để hối tiếc vì đã không sống và yêu hết mình. Hãy cho những người yêu thương mình và chính mình một cơ hội. Đừng bỏ cuộc quá sớm khi mọi thứ vẫn còn có thể!

3. Bạn đã biết gì về tình yêu
Tình yêu chỉ đến với những người vẫn còn niềm tin khi đã từng bị thất vọng. Nó chỉ đến với những người vẫn còn muốn yêu khi họ đã từng bị tổn thương. Chỉ cần thời gian một phút thì bạn đã có thể cảm thấy thích một người. Một giờ để mà thương một người. Một ngày để mà yêu một người. Nhưng mà bạn sẽ mất cả đời để quên một người.Chính vì thế mong bạn đừng bao giờ đi yêu một người chỉ vì bề ngoài diện mạo đẹp đẽ của họ tại vì cái đẹp đó rất dễ bị phai tàn. Và đừng bao giờ yêu người ta chỉ vì tiền tài danh vọng, tại vì những cái đó đều sẽ tan theo mây khói. Bạn hãy chọn một người mang lại được nụ cười trên môi của bạn tại vì chỉ có nụ cười mới có đủ quyền lực xua tan màn đêm u tối trong bạn.
Tình yêu thầm lặng là tình yêu thiêng liêng. Trong bóng mờ trái tim ẩn kín một tình yêu sáng rực như trân châu. Trong ánh sáng ban ngày kỳ lạ, tình yêu lu mờ một cách đau thương.
Chỉ khi bạn thật sự mong muốn ai đó được hạnh phúc, thậm chí hạnh phúc đó không phải dành cho bạn, bạn mới hiểu rằng bạn đã yêu người đó thật sự mất rồi. Mọi việc bạn làm đều dành cho điều tốt đẹp nhất. Vậy khi người bạn yêu không dành chút tình yêu nào cho bạn, đừng ngại ngần mà không đến với người khác nữa - đơn giản - vì bạn sẽ không bao giờ biết tình yêu là gì nếu không thử nó. Bạn sẽ không tự nhiên yêu ai được trừ khi chính bạn phải mạo hiểm với tinh yêu. Tình yêu luôn phải giằng xé với niềm đau. Nếu bạn chưa từng đau đớn ư? Thế thì bạn sẽ chẳng học được thế nào là yêu đâu. Tuy vết thương bởi tình yêu không phải lúc nào cũng làm bạn đau đớn. nhưng nỗi đau vẫn còn đó .... để thử thách bạn, .... để giúp bạn trưởng thành hơn.
Bạn sẽ không thể ngờ được nhiều khi người đó cũng có những tình cảm như bạn nhưng còn đang chờ đợi bạn ngỏ lời. Bạn nghĩ thử coi, bạn đã tìm được một người trần quý nhất thì người thiệt thòi nhất chính là bạn mà thôi. Nhưng mà thật sự cái buồn thảm nhất chính là khi bạn đã tìm được ngươi tình trong mộng của bạn rồi nhưng để tới cuối cùng mới phát hiện ra rằng người đó lại không có duyên phận với bạn và bạn không còn đường chọn lựa nào khác hơn là đành phải xa nhau. Cái đó là một điều đau khổ nhất nếu xảy ra trong đời bạn.Cuối cùng hãy yêu quý những gì bạn đang có và đừng nên vì những giận hờn nhỏ nhặt nàp để rồi dẫn đến cuộc chia tay không nguyên cớ. Hãy thương yêu và tôn trọng lẫn nhau vì trong đời người, tình yêu có khi chỉ đến có 1 lần mà thôi.
Yêu là mạo hiểm vì có thể bị từ chối. Sống là rủi ro với cái chết. Hy vọng là liều lĩnh với sự thất bại. Nhưng không mạo hiểm thì đã là thất bại rồi vì trong cuộc sống điều nguy hiểm nhất là không thử thách điều gì . Để đạt được cái kế tiếp, bạn phải dám mạo hiểm với những gì liên quan. Để bộc lộ cảm xúc là chính bạn đang nói lên sự thật. Thử thách trong tình yêu chính là bạn yêu mà có thể không được đáp trả. Làm thế nào để định nghĩa Tình yêu : vấp ngã nhưng không suy sụp, kiên định nhưng không cố chấp, chia sẻ và công bằng, đồng cảm và không đòi hỏi, tổn thương nhưng đừng bao giờ giữ lại nỗi đau.
Tình yêu bắt đầu từ một nụ cười, chớm nở bằng một cái hôn và cảm nhận được từ những cái ôm ấp dịu dàng. Một tình yêu thật sự không thể xây dựng từ những mâu thuẫn đổ vỡ của quá khứ mà phải bằng những gì trong sáng ở tương lai. Bạn nên hướng nhìn thẳng về phía trước chứ đừng bao giờ ngoái nhìn lại dĩ vãng. Bạn sẽ không thể nào tiếp tục sống vui vẻ nếu như bạn không chịu bỏ qua những đau đớn từng xảy đến trong đời.Bạn nên có nghị lực để làm những gì bạn cảm thấy là đúng và tốt cho những người bện cạnh bạn, nhất là chính bản thân bản. Nếu bạn để cho một mối tình không vui vẻ luôn níu kéo bạn thì bạn sẽ càng bị nhiều đau khổ, tan nát con tim và cay đắng của sự chia tay. Chính vì những thứ nói trên, bạn đừng bao giờ ngần ngại nói lên những gì bạn đang suy tư và những gì đang đến trong lòng bạn. Những lời nói mà không thể nói được, lúc nào cũng mang đến những bất hạnh cho chính bản thân. Những lời không nói đó có một lực rất mạnh mẽ và nó sẽ làm ảnh hưởng đến bạn rất nhiều nếu bạn không nói ra. Có những lúc trong cuộc sống khi bạn thật sự nhơ nhung một người và chỉ muốn lấy người đó ra khỏi giấc mơ và mong muốn có thể ôm lấy họ trong thực tại. Bạn hãy mơ những gì bạn muốn mơ và đi tới những chỗ nào bạn muốn tới. Bạn hãy làm những gì bạn muốn làm, tại vì bạn chỉ có một cuộc đời và một lần cơ hội để làm những gì bạn muốn.
Bạn nên nhớ lúc nào cũng phải đặt bản thân mình vào vị trí của người khác. Nếu như những gì làm hoặc nói đó sẽ làm tổn thương đến bạn thì bạn phải biết rằng nó cũng sẽ làm tổn thương đến người đó. Một lời nói tế nhị cũng có thể dẹp được những cuộc tranh luận (tranh cãi lớn) , một lời tàn nhẫn có thể làm tan nát một đời người, một lời nói hợp thời có thể làm dịu những căng thẳng và một lời nói yêu thương có tác dụng chữa lành một vết thương. Niềm vui không phải gồm toàn những điều đẹp nhất trong cuộc sống nhưng phải tạo thành từ tất cả những điều xảy ra trong thời gian dài và với tiến trình của nó.Niềm vui chỉ chờ đợi những người đã từng khóc, những người đã từng thương tâm và những người đã từng tìm kiếm, tại vì chỉ có những người đó mới biết từng yêu quý trong niềm vui của mình và của những người bên mình.
Đừng tìm kiếm Tình yêu, hãy để Tình yêu tìm ra bạn. Điều đó giải thích tại sao ta gọi " ngã vào tình yêu " ....bởi vì bạn cũng không thể tự buộc mình ngã được. Chỉ đơn giản là bạn bị ngã thôi. Bạn cũng không thể nói rằng đã đọc xong quyển sách nếu bạn chưa kết thúc từng chương một. Còn muốn đọc tiếp tục ư? Thì bạn đành phải để lại những gì đã qua khi muốn lật sang trang mới mà thôi . Tình yêu không bị bào mòn bởi do mỗi sự đổ vỡ hay bởi hạnh phúc. Đó là một cuộc phiêu lưu tình ái suốt trọn đời ta luôn phải học hỏi, khám phá và vươn lên. Điều trớ trêu lớn nhất của Tình yêu là ta lại để nó ra đi đúng lúc ta nên giữ lại hay lại cố níu kéo thay vì nên để nó ra đi. Ta mất đi một người chỉ khi số phận đã sắp đặt ta phải gặp người khác - người có thể yêu ta thậm chí hơn cả chính ta yêu bản thân ta. Khi bị vấp ngã trong tình yêu , nên có thời gian để hàn gắn vết thương lòng và sau đó ta lại bắt đầu tiếp tục " leo lên lưng ngựa ". Nhưng bạn đừng bao giờ tái phạm sai lầm : cưỡi lại một con ngựa giống con ngựa cũ đã đá ngã bạn lúc ban đầu.
Tôi không thể cho bạn tiền, vì tôi không có tiền.
Tặng bạn một số lời khuyên trong cuộc sống :
Nên ăn nhiều lương thực thô.
Đừng nên dễ dàng tin vào những gì bạn nghe, đừng tiêu xài hết tiền bạn đang có, không nên muốn ngủ bao lâu thì ngủ bao lâu.
Xin thành thật và thật lòng khi nói câu "I love you"
Bất kể lúc nào khi nói câu "xin lỗi", xin hãy nhìn thẳng vào mắt của đối phương.
Hãy tin vào tiếng sét ái tình.
Đừng bao giờ coi thường mơ ước của người khác.
Bạn có thể bị tổn thương nếu yêu một người một cách say đắm, nhưng nó là phương pháp duy nhất khiến con người bạn trở nên toàn diện.
Dùng phương pháp tinh vi và xác thật để giải quyết tranh chấp, không nên xúc phạm người khác.
Đừng bao giờ đánh giá con người qua bề ngoài.
Nói từ từ nhưng phải suy nghĩ nhanh.
Khi người khác hỏi những điều mà bạn không muốn trả lời, xin hãy cười và nói "tại sao bạn lại muốn biết điều đó?"
Gọi điện thoại cho mẹ, nếu không thể, ít nhất trong lòng bạn phải nghĩ về mẹ.
Một khi gặp phải thất bại, bạn nên nhớ phải lấy đó làm kinh nghiệm học tập của bạn.
Hãy ghi nhớ ba chữ "trọng": tôn trọng mình; tôn trọng người khác; giữ lấy tôn trọng, phải có trách nhiệm đối với hành vi của mình.
Đừng nên để việc tranh chấp nhỏ đi hủy hoại tình bạn vĩ đại.
Bất luận lúc nào khi bạn phát hiện bạn làm sai, xin hết lòng tìm cách bù đắp. Phải nhanh chân lên!

Lời nói nào bạn kiềm chế được là nô lệ của bạn
Lời nói nào bạn không kiềm chế được là kẻ thù của bạn.
Tình yêu trong xa cách như ngọn lửa trong gió
Gió thổi tắt ngọn lửa nhỏ và thổi bùng lên ngọn lửa lớn.
Cái gì xuất phát từ trái tim thì sẽ đi đến trái tim.
Nếu có ai khen ngợi bạn thì hãy kiểm tra xem điều đó có đúng không, nhất là các bạn khác giới khen ngợi bạn.
Khi có tình yêu ta sống và làm việc thú vị biết bao, khi có tình yêu con người khắc phục những khó khăn trên đường đi của mình dễ dàng biết bao.
Phải biết và thấy được dù biển có bão tố thuỷ triều dâng nhưng đáy biển có bao ngọc quý.
Nếu chỉ yêu bản thân thì khi gặp những thử thách gay go, con người sẽ tuyệt vọng, nguyền rủa số phận và hết sức đau khổ.
Sự dối trá làm chết tình yêu, nhưng sự thật trắng trợn cũng đâu có làm cho nó sống được.
Con người sống không có tình thương cũng giống như vườn hoa không có ánh nắng mặt trời, không có cái gì đẹp đẽ và hữu ích có thể nảy nở trong đó được.
Một người con gái không đẹp về tâm hồn thì cũng vô vị như bông hoa mẫu đơn có sắc mà không có hương.
Kỷ niệm hạnh phúc không còn là hạnh phúc
Kỷ niệm đau khổ là đau khổ khôn nguôi.
Thời gian là một liều thuốc thần diệu để xoá đi những gì đau khổ đã qua.
Quyền thống trị của tình yêu giống như quyền của vua, không chấp nhận chia sẻ.
Đừng bao giờ mất kiờn nhẫn - đấy là chiếc chỡa khoỏ cuối cựng mở được cỏnh cửa tỡnh yờu.
Hoa hồng không gai, đó là tình bạn
Hoa hồng có gai, đó là ái tình.
Đau khổ là cái ác nhưng đau khổ cũng làm cho con người cao quý hơn.
Tình yêu là sự tô điểm vĩ đại. Tình yêu làm cho thiên nhiên nở hoa, nó hát lên những bài hát kỳ diệu nhất và quay cuồng trong những vũ khúc huy hoàng.
Buồn đau là biển cả, vui sướng là ngọc châu. Muốn tìm được ngọc châu phải lặn sâu nơi biển cả.
Cuộc sống cao quý nhất khi chúng ta sống có lý tưởng và thực hiện được lý tưởng đó.
Người biết nhìn nhận tương lai sẽ không bao giờ hối hận người quá khứ.
Người lạc quan nhìn bông hồng mà quên gai nhọn
Kẻ bi quan chỉ thấy gai nhọn mà quên bông hồng.
Bất luận lúc nào khi bạn nghe điện thoại, khi nhấc điện thoại lên xin bạn hãy cười lên, vì đối phương sẽ cảm nhận được nụ cười của bạn!
Hãy kết hôn với người mà bạn thích chuyện trò với người đó, vì khi bạn già đi, bạn sẽ phát hiện, thích chuyện trò là một ưu điểm lớn.
Nên chấp nhận sự thay đổi, nhưng không phải vứt bỏ quan niệm của mình.
Hãy nhớ rằng, im lặng là vàng.
Hãy dành nhiều thời gian để đọc sách, ít xem ti vi.
Tin tưởng vào thượng đế, nhưng đừng quên khóa cửa.
Khi bạn cãi vã với người yêu, xin hãy giải quyết bằng lý trí, không nên moi những gì đã qua ra nói.
Đừng trốn tránh ngày hôm qua.
Nên chú ý ý nghĩa từng câu nói của bạn.
Cùng chia sẽ kiến thức của bạn với người khác, đó mới là đạo vĩnh hằng.
Hãy làm những gì mà bạn phải làm.
Đừng nên tin người không bao giờ nhắm mắt khi hôn bạn
Mỗi năm ít nhất đi một nơi mà bạn chưa hề đi qua.
Nếu bạn kiếm được nhiều tiền, nên làm nhiều việc thiện khi bạn còn sống, đó là một cách trả báo tốt nhất cho bạn.
Hiểu sâu và lý giải đúng tất cả các quy tắc, hợp lý cải tiến những quy tắc đó.
Ghi nhớ rằng: quan hệ tốt nhất là yêu và cho người khác hơn là yêu cầu người khác.
Hãy nhìn lại mục đích mà bạn thề sẽ đạt được và phân tích mình đã thành công đến mức nào.
Bất luận trong nấu ăn hay trong tình yêu, bạn đều phải dùng 100% trách nhiệm trong thái độ đối xử .
Có một câu nói :" Còn gì trong cuộc sống có thể tươi đẹp hơn hình ảnh một chàng trai và cô gái, tay nắm chặt tay với trái tim trong sáng và tràn ngập tình yêu cùng đi làm lễ cưới ? Còn gì trong cuộc sống đẹp hơn tình yêu của tuổi trẻ ? " .Và câu trả lời : " Vẫn còn một thứ, đó là hình ảnh một đôi vợ chồng già khi họ đã gần kết thúc cuộc hành trình của sự sống. Bàn tay của họ run rẩy lắm rồi những vẫn nắm chặt, khuôn mặt họ in đầy vết nhăn nhưng vẫn rạng rỡ niềm yêu thương, trái tim già nua và mệt mỏi nhưng vẫn còn nghe thấy tiếng đập của tình yêu và ước mơ được dâng hiến. Đúng vậy, trên đời này vẫn còn một điều đẹp hơn tình yêu tuổi trẻ. Đó chính là tình yêu tồn tại ngay cả khi tuổi trẻ đã bị thời gian lấy mất " .Một tình yêu vĩnh hằng theo năm tháng và sẽ mãi mãi tồn tại theo nhịp đập của hai con tim yêu thương !
Nhân gian hỡi xin hỏi
Tình yêu là gì ?
Để người ta phải chết vì yêu...
Đừng bao giờ nói với 1 cô gái từ " mãi mãi ". Bởi vì cô ấy sẽ tin và chờ đợi mãi mãi .
Cuộc sống không hề đem tình yêu đến với bạn . Chỉ có chính bạn mới có thể mở cửa trái tim mình để tình yêu đến
Anh ghen với gió vì được hôn lên mái tóc em
Anh ghen với nắng vì được nhìn thấy em mỗi ngày.
__________________
***************************************
Friendship often ends in love
But love in friendship - never

4. My first love
Tình yêu đầu tiên của tôi-đó là một câu chuyện tình rất buồn nhưng lại thật sâu sắc và khó quên.Mãi cho đến tận bây giờ,đôi khi bất chợt nhớ lại,tôi lại cảm thấy lòng mình quặn lên một nỗi đau thật day dứt và khó tả,một nỗi đau mang tên anh và những lúc như thế thì tôi lại càng khẳng định được rằng:tôi vẫn còn yêu anh,rất nhiều....
Lần đầu tiên tôi gặp anh là vào một ngày mưa phùn cuối tháng 11 trong căn tin trường tôi.Anh học trên tôi 2 lớp,là 1 chàng trai có vẻ ngoài tuy lạnh lùng nhưng lại rất thu hút,tôi không bao giờ có thể quên được ánh mắt buồn sâu lắng vương rất nhiều ưu sầu
và trầm tư của anh khi nhìn những hạt mưa rơi tí tách ngoài sân,có lẽ kể từ lần gặp gỡ định mệnh ấy đã cuốn tôi vào vòng xoáy tình yêu với anh,thế là từ đó tôi đã thầm để ý đến anh,có thể nói là bấy cứ lúc nào anh ở đâu là ở nơi đó có sự hiện diện của tôi,mặc dù chỉ là đứng từ xa nhìn anh thôi nhưng với tôi đó lại là một niềm vui và sự hạnh phúc vô bờ.....Tôi cũng để ý thấy rằng tuy anh rất đẹp trai và nổi bật nhưng anh lại chỉ toàn đi chơi chung và nói chuyện với lũ con trai,không bao giờ thấy anh xuất hiện cùng với "bóng hồng" nào-điều đó cũng đã vô tình tạo cho tôi được một niềm hy vọng nho nhỏ sâu thẳm trong tận đáy lòng.Và rồi vào một ngày đầu tháng 3,tôi đã lấy hết can đảm để viết cho anh một lá thư làm quen,lúc đầu cũng lo lắm chứ,sợ rằng mình sẽ bị từ chối nhưng thôi kệ,đã phóng lao thì phải theo lao thôi chứ biết sao bây giờ?Và nếu như ngay từ lúc đó anh từ chối kết bạn với tôi thì có lẽ tôi đã không đau khổ như bây giờ,lúc biết được rằng anh đồng ý làm bạn với tôi,thật sự là tôi đã bất ngờ và vui lắm,khởi đầu chỉ là bạn bình thường nhưng tôi cũng đã khấp khởi hy vọng rằng thời gian sẽ vun đắp cho tình cảm của tôi và anh ấy.....Khoảng thời gian sau đó hai chúng tôi đã có với nhau những kỉ niệm rất đẹp,những lần cùng ngồi trò chuyện với nhau trong căn-tin hay những lần cùng nhau đi bộ về lớp sau những giờ ra chơi đã làm cho tình cảm của tôi dành cho anh ấy ngày càng sâu đậm hơn.Mãi cho đến một ngày tôi mới giật mình nhận ra rằng:tôi đã thật sự yêu anh ấy mất rồi,không phải là vì vẻ bề ngoài bảnh bao của anh ấy nữa mà là vì chính con người thật bên trong,từ tư cách đạo đức và quan niệm lối sống của anh đã làm cho tôi thật sự khâm phục.Mặc dù biết rằng trước đây anh đã từng có bạn gái và vì một lý do không đáng mà 2 người đã chia tay,anh cũng nói thật với tôi rằng cho đến bây giờ anh vẫn không thể quên được cô ấy nhưng tôi đã chấp nhận hết tất cả,yêu mến anh một cách mù quáng và nhiều khi còn làm nhiều chuyện hơi bị ngu ngốc vì anh nữa,trong khi anh thì vẫn cứ dửng dưng và lạnh lùng trước tình cảm của tôi hay nói đúng hơn,anh chỉ luôn xem tôi như 1 người bạn hay nhiều lắm là 1 đứa em gái khờ khạo của mình mà thôi.Tuy tôi không nói ra là tôi thích anh nhưng qua những hành động cử chỉ của tôi làm vì anh,tôi chắc rằng anh hiểu,nhưng tại sao.....anh vẫn im lặng?Vì nghĩ rằng anh hơi khó xử và cần thời gian để suy nghĩ nên tôi đã nhẫn nhịn chờ đợi......Và rồi,cái ngày định mệnh ấy cũng đã đến,anh chủ động gửi e-mail cho tôi,nhưng không phải là để nói về chuyện của 2 đứa chúng tôi mà là để cho tôi thấy tấm hình của anh và chị AP(người yêu cũ của anh) chụp chung với nhau kèm theo "nhật ký chuyện tình của anh và chị AP" và câu cuối cùng khi chốt lại mọi chuyện anh đã nói rằng:"Trái tim anh sẽ mãi mãi ở bên AP,mãi mãi......".Con tim tôi đau thắt lại và hoàn toàn vỡ tan tành khi đọc xong bức e-mail ấy.Đến lúc đó tôi mới hiểu được rằng,trong lòng anh hoàn toàn không có chỗ dành cho tôi,từ đầu đến cuối đều là do một mình tôi đơn phương theo đuổi anh và cũng đã ít nhiều ngộ nhận tình cảm của anh dành cho tôi.Yêu đơn phương 1 người thật là 1 điều đau khổ biết chừng nào.Sau khi suy nghĩ rất lâu tôi đã quyết định gởi cho anh 1 lá mail khác để nói thật về tất cả tình cảm mà tôi đã dành cho anh ấy bấy lâu nay kèm theo với 1 câu kết là:"Với em thì tình bạn có thể thăng hoa lên thành tình yêu nhưng còn tình yêu thì không bao giờ có thể giảm xuống là tình bạn đâu anh à,đừng gởi cho em thêm bất kỳ lá mail nào nữa,em không muốn lại 1 lần nữa tan vỡ vì anh như thế này đâu!"Và rồi sau lá mail ấy của tôi...anh đã im lặng....Tôi cũng đã tìm cách tránh mặt anh từ đó,dẫu biết hành động đó của mình là trốn tránh sự thật nhưng tôi tin rằng mình đã làm đúng.Nếu gặp người tôi yêu mến nhưng người đó chỉ mang lại cho tôi toàn khổ đau thì thôi,tôi thà không gặp nữa,làm vậy sẽ tốt cho tôi và anh ấy hơn....Mối tình đầu cay đắng của tôi đã có 1 kết thúc buồn như vậy đó các bạn à!
Anh đến và đi khỏi cuộc sống của tôi nhanh như một cơn gió thoảng,mặc dù tình yêu với anh không được trọn vẹn và chỉ mang đến cho tôi toàn là nước mắt và khổ đau nhưng những ngày tháng ngắn ngủi được ở bên cạnh anh đối với tôi đó là những tháng ngày êm đềm và hạnh phúc nhất,có quá mâu thuẫn không vậy các bạn?Tôi tin rằng quyết định từ bỏ của mình là đúng,bởi vì càng dấn sâu vào thì tôi sẽ càng đau lòng và tuyệt vọng hơn mà thôi!Dù cho giờ đây chúng tôi đã mỗi người một phương và cũng lâu rồi tôi không gặp anh nữa nhưng tôi vẫn muốn anh biết 1 điều:tôi đã không hối hận khi yêu anh,trước đây,bây giờ và mãi mãi,bởi vì tình yêu là không bao nói đến sự hối hận,cảm ơn anh đã đến và cho tôi biết rằng được yêu thương một người nào đó thật sự là một điều hạnh phúc biết dường nào.Hy vọng rằng ở 1 nơi nào đó trên đất nước Việt Nam này ,anh cũng sẽ tìm thấy hạnh phúc thật sự cho riêng mình,anh nhé!

The End
5. tình yêu cao thượng
Một dạo nọ tôi tình cờ nghe một vị bác sĩ kể lại với câu chuyện tình buồn bi thảm
tôi cũng đã tự hỏi trên thế giới này liệu có tình yêu nào cao đẹp như vậy không
có người con gái và người con trai họ đã quen nhau từ rất lâu ,đã lâu lắm rồi ,
"My oi mai là đám cưới của mình rồi em chuẩn bị nha, tối nay anh sẽ chẳng ngủ được đâu vì chắc anh sẽ nhớ đến em suốt đêm mất "
"khang anh ơi mai tụi mình sẽ được hạnh phúc mà em sẽ mãi trọn đời yêu anh "
nhưng tối trước ngày tân hôn vị bác sĩ điều trị cho khang đã đến nhà , và nói
Tôi rất buồn vì câu phải nhập viện , kết quả khám bệnh cho thấy cậu bị ung thư giai đoạn cuối"
câu nói như sét đánh ngang tai gia đình khang , nhất là khang , đã làm cậu suy sụp hoàn toàn ,
aaaaaaaaaa
tiếng thét của khang gia đình khang như ngất xỉu ,
My đến thăm khang tại bệnh viện
" khang à , anh có biết là em đã khóc rất nhiều không sao anh lại như vậy anh đi rồi em biết ở với ai đây "
"em à , anh thật có lỗi với em , anh bây giờ chỉ còn đợi chết nũa thôi em đừng buồn nha ,
em hãy tìm 1 người chồng mới đi đừng đợi anh làm gì"
người con gái khóc và họ đã khóc rất nhiều nhưng biết làm sao đây , mỗi buổi tối họ đến
nằm cạnh nhau và kể chuyện cho nhau nghe , từ chuyện gia đình sau này từ chuyện con cái v.v
ngày tháng trôi qua còn một tháng nữa là khang sẽ chết , những ngày đó My đã khóc rất nhiều ,
"em à , những ngày nay anh muốn em sẽ làm cho mình thật đẹp anh mong hình ảnh của em sẽ đọng lại trong tâm trí anh , khi kiếp sau anh sẽ nhận ra em trong đám dông người trên thế gian này "
thế là ngày ngày My trang điểm thật đẹp thật lộng lẫy mong làm cho khang sẽ vui lòng ,
người bác sĩ điều trị cho khang rất làm ngạc nhiên khi thấy My trang điểm như vậy , ông nghĩ My là 1 người con gái (đỏng đảnh) không xứng đáng nhận được tình yêu của khang giành cho My
từng ngày ông điều trị cho My ông đã luôn khinh khi người con gái này ,
một tháng đã trôi qua cũng đến ngày khang ra đi
sau khi người bác sĩ gặp lại My ông không khỏi ngạc nhiên sao cô gái ăn mặc diêm dúa bây giờ lại tàn tạ như không còn có sức sống nữa , khuôn mặc hốc hác..
" bác sĩ à khi anh khang còn sống anh ấy muốn My luôn dep-. trước mặt anh ấy để hình ảnh my luôn trong tâm trí anh ấy , nhưng bác sĩ biết không ngày ngày phảitrang điểm để làm đẹp cho mình , mỗi lần phấn son như ngàn nhát dao đâm vào trái tim tôi ,chỉ vì muốn anh ấy yên lòng để ra đi tôi luôn cố gắng chịu đựng.Nhưng khi anh ấy ra đi tôi lại mong có kiếp sau, hy vọng có thể gặp lại anh ấy ,nếu có kiếp sau dù anh ấy có hình hài ra sao tôi vẫn một lòng yêu thương anh ấy "
vị bác sĩ nghe xong mới thấy mình sai và thật cảm động trước tình yêu của cô gái
NẾU CÓ KIẾP SAU TÔI HY VỌNG SẼ MÃI BÊN NGƯỜI TÔI YÊU"


The End
truyện ngắn tình yêu hay nhất - Bạn trai ngủ với gái để trả thù tôi

truyện ngắn tình yêu hay nhất - Bạn trai ngủ với gái để trả thù tôi

blog sưu tầm những truyện ngắn haytruyện ngắn hay nhấttruyện ngắn hay về tình yêutruyện ngắn hay và cảm động về tình yêu 2014


Hơn 2 tháng trời giận nhau, tôi đau khổ khóc lóc lên xuống.
Còn anh cay cú vì nghĩ sẽ mất tôi, để rồi giữa lúc “giận quá mất khôn” anh đã làm hại đời một cô gái trong trắng, ngây thơ khác. Giờ đây, chúng tôi khó khăn khi quay về bên nhau. Tôi bị ám ảnh bởi vì anh phản bội mình, còn anh không thoát khỏi sự đeo bám của cô gái ấy.

Chúng tôi yêu nhau hơn 3 năm rồi. Học chung đại học, yêu nhau từ năm thứ 2 nhưng ra trường anh đi làm ở tỉnh khác. Kể từ những ngày tháng xa nhau đó, tình yêu của chúng tôi không còn êm đềm như trước nữa. Chúng tôi hay cãi vã, giận hờn nhau. Nguyên nhân cũng chỉ vì tính anh hay ghen, còn tôi mới đi làm cũng có người nọ người kia để ý. Anh không chịu tin là tôi chỉ luôn xác định có anh mà thôi. Tôi luôn nghĩ sẽ cưới anh làm chồng và không bao giờ có ý định thay đổi cả. Nhưng vì xa nhau, cộng thêm cái tính ghen tuông nên anh hay nghi ngờ làm chúng tôi cãi vã.

Việc cãi lộn đó diễn ra nhiều lần khiến tình cảm bị sứt mẻ. Anh ghen quá nên nhiều khi nói những câu thiếu tôn trọng tôi. Cho tới lần đó, anh làm quá khiến tôi bực mình nên giận anh. Chúng tôi cãi nhau xong một trận và quyết định tạm cắt liên lạc nhau một thời gian để cả hai bình tâm lại. Suốt quãng thời gian đó hầu như ngày nào tôi cũng khóc vì chán nản với tình yêu của mình. Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ bỏ anh cả, chỉ là chúng tôi cần khoảng cách để nhìn lại chính mình mà thôi.

Khoảng 2 tháng đó thi thoảng tôi vẫn nhắn tin cho anh để anh hiểu là tôi không bao giờ có ý chấm dứt tình cảm này. Anh cũng vẫn thăm hỏi tôi xã giao dù cả hai còn đang giận nhau. Chỉ có điều anh không về thăm tôi cuối tuần như mọi khi nữa. Tôi đâu có ngờ, hai tháng ngắn ngủi đó đã làm thay đổi quá nhiều điều.


Vì quá giận tôi nên anh quyết định “tán gấp” một cô bé làm cùng. Cô gái ấy năm nay mới 19 tuổi, xinh xắn, là sinh viên và đi làm thêm ở chỗ anh. Anh đã quan hệ với cô gái ấy cho thỏa cơn tức với tôi. Từ trước đến nay anh vẫn luôn giữ gìn cho tôi và nói sẽ để tới khi nào hai đứa là vợ chồng. Chính vì thế khi anh nghi ngờ tôi lăng nhăng với người nọ, người kia anh càng cay cú muốn ngủ với cô gái khác để trả thù tôi. Dù biết những nghi ngờ của mình là vô căn cứ nhưng cái tính ghen tuông khiến anh cứ hằn học như vậy. Và rồi cuối cùng anh đã phạm sai lầm.

Sau đó anh chủ động tìm về làm lành với tôi. Chúng tôi lại yêu thương nhau như ngày đầu sau lần cãi vã đó. Anh biết mình đã sai nên thay đổi rất nhiều, tôi cũng nhận thấy những thay đổi đó từ anh. Anh quyết định sẽ làm đám cưới với tôi vào cuối năm nay và tôi cũng đồng ý. Hai bên gia đình đã dạm ngõ, chỉ còn chờ ngày đẹp là tiến hành đám cưới mà thôi.

Và rồi cô gái kia tìm về tận nhà tôi để phanh phui sự việc. Cô ấy hoàn toàn không biết anh có người yêu. Đúng là từ khi anh làm ở đó, chỉ có cuối tuần anh về thăm tôi chứ tôi không có thời gian lên chỗ ở của anh vì vậy mà không nhiều người biết anh đã có bạn gái. Anh lừa dối cô gái đó, tán tỉnh rồi đưa cô ấy lên giường. Giờ đây cái bụng cô ta đang ễnh ra và cô ấy đòi cưới. Tôi thực sự quá sốc trước thực tế này.

Tôi đau khổ vì không thể nào tin được anh lại phản bội tôi trong thời gian nhanh đến như vậy. Gần hai tháng giận nhau nhưng không phải là cắt hẳn liên lạc, chỉ là cho nhau một khoảng lặng để sửa sai thôi vậy mà anh đã lên giường với cô gái khác ngay được. Bây giờ cô ấy đòi quyền lợi cho mình còn tôi thì quá chán chường. Tôi có nên chấm dứt tình cảm này tại đây hay không khi mà tôi quá thất vọng về anh còn cô gái kia cũng thật đáng thương?
Copyright © Tải Zalo miễn phí về máy 2016 All Right Reserved
Designed by Harman Singh Hira @ Open w3.